Thursday, May 31, 2012

Ngân hàng Trung Quốc tiến sang Hoa Kỳ

“Việc nhấn sâu vào lĩnh vực tài chính sẽ cho phép Trung Quốc tác động tới mọi tiến trình ở Hoa Kỳ một cách đáng kể” - một nhà phân tích của Nga đã nhận định như vậy sau khi Cục Dự trữ liên bang Hoa Kỳ (FED) lần đầu tiên “gật đầu” cho một ngân hàng Trung Quốc mua lại cổ phần đa số của một ngân hàng Hoa Kỳ.
Ngày 9-5, FED tuyên bố thông qua việc Ngân hàng Công Thương Trung Quốc (ICBC) và 2 đối tác mua lại 80% cổ phần Bank of East Asia U.S.A với giá 140 triệu USD. ICBC là ngân hàng lớn nhất Trung Quốc với tổng giá trị tài sản lên tới 2.500 tỷ USD, trong đó Chính phủ Trung Quốc nắm giữ 70,7%.
Vì vậy, đây cũng được xem là lần đầu tiên Hoa Kỳ mở cửa cho một cuộc thôn tính ngân hàng trong nước trước một doanh nghiệp nhà nước Trung Quốc. FED cho biết việc thôn tính sẽ diễn ra trong khoảng thời gian từ ngày 15-5 đến 9-8. Ngay lập tức, giới quan sát nhìn nhận vụ việc như một sự nhượng bộ của Hoa Kỳ trước sức mạnh Trung Quốc.

ICBC là một ngân hàng hàng đầu Trung Quốc
trong việc thâu tóm các định chế tài chính nước ngoài.


Facebook gặp nạn

Sự hỗn loạn theo sau cuộc IPO của Facebook ngày càng gia tăng, sau khi các cổ đông và nhà đầu tư khởi kiện công ty mạng xã hội này và các nhà ngân hàng đã cố tình ém nhẹm thông tin khiến họ mất hàng tỷ USD.
Đơn kiện được gửi lên tòa án Manhattan vào ngày 23-5, bên bị bao gồm Facebook (kể cả CEO Mark Zuckerberg) và các ngân hàng “đỡ đầu” IPO là Morgan Stanley, Goldman Sachs Group Inc và JPMorgan Chase & Co.
Theo đó, Facebook và các ngân hàng bảo lãnh IPO đã cố tình ém nhẹm dự báo giảm doanh thu của công ty trong 12 tháng tới, mà chỉ xì tin này cho một số đối tác đặc biệt. Nhà đầu tư trong đơn kiện cho biết tính đến ngày 22-5, họ bị lỗ khoảng 2,5 tỷ USD vì đã mua vào cổ phiếu của Facebook.

Sự lao dốc của cổ phiếu Facebook khiến nhiều người thảng thốt suốt hơn 1 tuần qua.

Nhà đầu tư tháo chạy khỏi Tây Ban Nha

Là người Anh nhưng Dennis và Christina Powell luôn dành tình yêu cho xứ sở bò tót. Họ yêu con người, văn hóa và khí hậu ở đó, đến nỗi năm 1999, sau khi về hưu, họ quyết định mua hẳn 1 căn biệt thự 3 phòng ngủ ở Torrevieja, Costa Blanca với giá 36.000 bảng (1,2 tỷ VNĐ).
Trong 9 năm, Dennis và Powell hân hoan dọn nhà sang Tây Ban Nha để trốn mùa đông lạnh lẽo ở xứ sương mù. Nhưng cơn bão tài chính năm 2007-2008 ập đến, mọi thứ đều thay đổi. L
ương hưu và tiền tiết kiệm của họ thình lình giảm sức mua đến 1/3 do đồng bảng rớt giá so với EUR. 2 vợ chồng già đành rứt ruột đưa căn hộ họ yêu quý lên sàn giao dịch, nhưng bị “ngâm” ở đó tận 3 năm. Cuối cùng căn hộ  được bán vào tháng 2 vừa qua, với giá sụt tới 70%. Dù vậy, ông Powell vẫn nghĩ mình may mắn.

Dennis Powell cảm thấy may mắn
khi bán được căn biệt thự ở Costa Blanca với giá lỗ 70%.


"Cậu bé mất vàng" Jamie Dimon

Từng được mệnh danh là “cậu bé vàng của Phố Wall”, CEO JPMorgan Jamie Dimon (ảnh) được nhiều người nhìn nhận như một nhà lãnh đạo tài chính thông minh nhất Phố Wall. Tuy nhiên, sự thông minh đó không giúp Ngân hàng JPMorgan tránh được thua lỗ đến 2 tỷ USD vì những giao dịch sai lầm, và khiến Dimon suýt rớt chức.
Gương sáng điển hình

Dimon, 56 tuổi, có bằng Thạc sĩ quản trị kinh doanh của Đại học Harvard. Ông bắt đầu sự nghiệp ở Phố Wall trong vai trò cánh tay phải của Sandy Weill, người biến Citigroup thành một trong những ngân hàng lớn nhất thế giới bằng việc thâu tóm một ngân hàng sắp phá sản.
Năm 2000, Dimon rời New York đến Chicago để lãnh đạo Bank One. 4 năm sau (2004), ông quay lại Phố Wall khi JPMorgan Chase thôn tính Bank One.
Từ vai trò giám đốc 1 ngân hàng nhỏ bị thôn tính, chỉ mất 1 năm (2005), Dimon vươn lên vị trí CEO JPMorgan, và thêm 1 năm nữa để kiêm luôn vai trò Chủ tịch Hội đồng Quản trị.
Tài năng của Dimon tỏa sáng trong cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu 2007-2008 khi dẫn dắt JPMorgan vượt qua cuộc khủng hoảng tồi tệ nhất kể từ những năm 30 của thế kỷ trước.
Không chỉ vậy, Dimon còn nắm được thời cơ ra tay thâu tóm các ngân hàng đang “giãy chết” vì khủng hoảng.

FED bị đánh cắp mã nguồn

Bo Zhang, một công dân Trung Quốc làm việc cho Cục Dự trữ Liên bang Hoa Kỳ (FED) tại New York, đã thú nhận ăn cắp phần mềm của Bộ Tài chính Hoa Kỳ trong một phiên tòa hôm 29-5.
Zhang, người còn được biết đến với tên “Bryan Zhang”, thú nhận tội danh ăn cắp tài sản của chính phủ và tội danh gian lận thủ tục nhập cư trong phiên tòa ở Manhattan. Với những tội danh này, Zhang sẽ phải ngồi tù từ ngày 1-10 tới.

Zhang là một lập trình viên phần mềm vi tính cho một dự án mã nguồn của FED New York, nhưng đã lợi dụng vị trí này để ăn cắp mã nguồn của phần mềm vào tháng 7-2011. Zhang cũng khai man với các cơ quan nhập cư để hỗ trợ nhiều người đạt được visa làm việc ở Hoa Kỳ.


Trụ sở FED New York, nơi Zhang
ăn cắp mã nguồn phần mềm.
Hệ thống phần mềm Zhang ăn cắp liên quan đền việc theo dõi hoạt động giao dịch hàng tỷ USD qua các kênh điện tử ở Hoa Kỳ, theo công tố viên. Zhang (33 tuổi) là một công dân Trung Quốc có chuyên môn khá tốt trong lĩnh vực này. Anh đến Hoa Kỳ theo visa làm việc kể từ năm 2000.
Trước đó, Zhang từng làm việc cho các đại gia Phố Wall như Goldman Sachs Group Inc. (GS) và Bank of America Corp. Trong một thỏa thuận hợp tác để nhận khoan hồng ngày 12-4-2012, Zhang cam kết sẽ hợp tác với các nhà điều tra để đổi lại việc sẽ ngồi tù không quá 1 năm rưỡi. Các bên liên quan đồng ý sẽ để Zhang ngồi tù từ 12-18 tháng, cộng thêm khoản tiền phạt từ 3.000-30.000USD.
Trước đó, Zhang đã phải nộp 200.000USD để được tại ngoại. Phần mềm bị đánh cắp được gọi là Government-Wide Accounting and Reporting Program (GWA) là hệ thống giúp các cơ quan liên bang thành lập báo cáo tài khoản, tương tự như báo cáo tài khoản khách hàng của ngân hàng, về cán cân tài khoản để báo cáo cho Bộ Tài chính.

Euro2012-Quả bóng kích cầu? (kỳ 2)

 Thắng hay bại?


Theo dự báo, Euro 2012 có thể lại là một chiến thắng lớn cho Liên đoàn Bóng đá châu Âu (UEFA) khi ước tính đem về hàng tỷ EUR cho cơ quan này. Tuy nhiên, với các đồng chủ nhà và người dân châu Âu, vẫn chưa rõ “trận bóng” Euro 2012 sẽ thắng hay bại.
> Euro 2012-Quả bóng kích cầu? (kỳ 1): Ván cược 52 tỷ USD

UEFA và các đại công ty “hốt bạc”
Theo dự báo tài chính của UEFA, Euro 2012 sẽ mang về cho họ 1,355 tỷ EUR (1,7 tỷ USD), cao hơn một ít so với Euro 2008 tổ chức tại Áo và Thụy Sĩ (1,351 tỷ EUR). Theo đó, doanh thu từ bản quyền truyền thông sẽ chiếm tới 62%, tương đương 840 triệu EUR (1,05 tỷ USD), doanh thu từ bản quyền thương mại (tài trợ, nhượng quyền…) đóng góp 22% tổng doanh thu, tương đương 290 triệu EUR (363,4 triệu USD).
Nguồn thu từ khách sạn và bán vé chỉ chiếm một phần nhỏ, lần lượt là 7% (100 triệu EUR) và 9% (125 triệu EUR). Như vậy, chỉ trong vòng 20 năm (từ năm 1992-2012), doanh thu từ các giải Euro của UEFA tăng tới 33 lần, từ 41 triệu EUR lên 1.355 triệu EUR.


Euro 2012 được mong đợi như một liệu pháp kích cầu cho cả Ba Lan và Ukraine.

Monday, May 28, 2012

Euro 2012-Quả bóng kích cầu?


Euro 2012-Quả bóng kích cầu? 



Chỉ còn hơn 1 tuần, Giải vô địch Bóng đá châu Âu (Euro 2012), sự kiện thể thao lớn thứ 3 thế giới - chỉ sau Thế Vận hội và World Cup, sẽ chính thức bắt đầu. Trong bối cảnh châu Âu đang khốn đốn vì dư chấn khủng hoảng tài chính và cuộc khủng hoảng nợ công, sự kiện này được nhiều người mong đợi sẽ là liều thuốc kích thích tăng trưởng kinh tế.

(kỳ 1): Ván cược 52 tỷ USD

 Không kể chi phí lobby để “trúng thầu” đăng cai, Euro 2012 đã khiến 2 nước chủ nhà Ba Lan và Ukraine tiêu tốn cỡ 52 tỷ USD và 6 năm ròng cho công tác chuẩn bị. Đây thực sự là một ván cược rất lớn khiến không ít người cảm thấy hồi hộp.

Gần 48 tỷ USD hạ tầng
Chi phí xây dựng các cơ sở hạ tầng thể thao, khách sạn và hạ tầng giao thông (bao gồm đường bộ, đường sắt và sân bay) để phục vụ Euro 2012 tại Ukraine và Ba Lan ước khoảng 38 tỷ EUR (47,8 tỷ USD). Tại Ba Lan, phí tổn của các công trình đường sá phục vụ cho Euro 2012 lên đến 12 tỷ EUR.
Ở Ukraine, chi phí cho các công trình đường sá ít hơn một nửa, vào khoảng 5 tỷ EUR. Những dự án đường sắt lớn nhất ở Ba Lan bao gồm việc hiện đại hóa trục đường sắt chính nối liền các thành phố sẽ diễn ra các trận đấu, công trình đường tàu điện ngầm dưới lòng thủ đô Warsaw cũng như việc xây mới hoặc hiện đại hóa các nhà ga xe lửa và những tuyến đường sắt nối các sân bay và trung tâm thành phố.
Những dự án ở Ukraine bao gồm những đường tàu điện kéo dài hàng trăm km, đường tàu cao tốc nối liền các thành phố lớn, việc mở rộng hệ thống tàu điện ngầm ở Kiev, Kharkiv và Dnipropetrovsk, cũng như việc xây mới hệ thống tàu điện ngầm đầu tiên tại Donetsk.
Những dự án sân bay phục vụ Euro 2012 bao gồm 8 sân bay ở Ba Lan (gồm cải tạo 6 sân bay ở các thành phố chính và xây mới 2 sân bay ở Modlin và Gdynia) và 8 sân bay ở Ukraine. Ước tính tổng chi phí cho các dự án sân bay ở 2 nước vào khoảng 2 tỷ EUR.
Việc xây lại sân Olympic ở Ukraine còn tốn kém hơn Ba Lan xây mới sân Warsaw.

Sunday, May 13, 2012


Anh: cho vay lãi suất 4.200%/năm

Một công ty cho vay với lãi suất tới 4.200%/năm đang trở thành trung tâm bàn tán tại Anh trong tuần này, sau khi triển khai dịch vụ cho vay cắt cổ đối với các doanh nghiệp nhỏ. Các chuyên gia cho rằng diễn biến này là nhát cắt phản ánh cuộc khủng hoảng tạo ra do các nhà băng từ chối cho vay đối với các doanh nghiệp nhỏ.

Lobby – Ngành công nghiệp tỷ đô (kỳ 2)

Những cuộc “đua” lobby
Hơn ai hết, những công ty hoạt động ở Hoa Kỳ và châu Âu rất am hiểu sức mạnh của lobby. Họ biết rõ lobby có thể khiến công việc kinh doanh của công ty được thuận buồm xuôi gió. Thậm chí, nếu doanh nghiệp “lỡ” dính vào một rắc rối pháp lý, lobby có thể khiến “việc lớn hóa nhỏ, việc nhỏ hóa không”. Sự thật này khiến ngành công nghiệp lobby thu về hàng chục tỷ USD mỗi năm.

Monday, May 7, 2012


Lobby-Ngành công nghiệp tỷ đô (kỳ 1): Quyền lực lobby

Trong tháng 5 này, một nhân vật “sừng sỏ” trong ngành công nghiệp lobby toàn cầu sẽ đến thăm Việt Nam. Đó là TS. Bob Livingston, Chủ tịch Hạ viện Hoa Kỳ đời thứ 106. Nhân chuyến thăm của Livingston, ĐTTC giới thiệu vài nét về ngành công nghiệp từng mang lại hơn 30 tỷ USD cho nền kinh tế Hoa Kỳ trong năm 2011.
Trong sự vận động của nền kinh tế, người ta biết đến thuyết “bàn tay vô hình” của Adam Smith. Nhưng đối với các quyết sách kinh tế, giới doanh nghiệp lại biết đến sự chi phối của một “bàn tay vô hình” khác, đó chính là lobby. Chủ tịch Liên đoàn các nhà lobby Hoa Kỳ (ALL) Paul Miller từng tự hào khoe: “Không có chúng tôi, chắc không có điều luật nào ở Hoa Kỳ được thông qua”.

Thursday, May 3, 2012

Khóc chó


Hóa kiếp mày rùi cún kưng ơi

Lêu lỏng làm chi để chúng xơi

Một sợi dây quăng toi đời chó

Mấy đồng tiền bẩn thối kiếp người

Thịt chó lên mâm bao người sướng

Lương tâm xuống cấp lắm kẻ hời

Chó-người, người-chó, nhiều người chó!

Trần gian shit gì nó cũng xơi!