Trong bối cảnh nhiều nước gặp khó khăn trong quá trình phục hồi kinh tế sau khủng hoảng, một số nhà chuyên môn tin rằng bảo hộ mậu dịch là một biện pháp “tự vệ” cần thiết của các nước. Quan điểm này có thể làm mát lòng các nhà lãnh đạo ở một số quốc gia, nhưng lại làm dấy lên nhiều quan ngại.
Bảo hộ là tiến bộ?
Hồi tháng 4, nhóm áp lực cánh tả Compass ở Anh đã gây tranh cãi khi xuất bản phúc trình cho rằng chủ nghĩa toàn cầu hóa là nguyên nhân dẫn tới những bất ổn kinh tế và xã hội hiện nay.
“Đã đến lúc phải biết rằng thúc đẩy thị trường mở đã là cách làm của thế kỷ trước, và ngày càng nguy hiểm”, tác giả phúc trình Colin Hines viết. Ông dẫn chứng các ứng viên tổng thống Pháp vừa qua đều được cử tri ủng hộ khi tranh cử bằng những chính sách gia tăng bảo hộ.
Những nước như Argentina, Brazil, Costa Rica từ đầu năm đến nay đưa ra nhiều biện pháp bảo hộ để bảo vệ nền kinh tế trong nước. “Đứng trước cuộc khủng hoảng toàn cầu hiện nay, đây là lúc cần bàn luận nghiêm túc về điều tôi gọi là “chủ nghĩa bảo hộ tiến bộ” (progressive protectionism)”, Hines viết.
Theo đó, chủ nghĩa bảo hộ tiến bộ được định nghĩa là khuyến khích và cho phép các nước xây dựng lại và tái định hình nền kinh tế của họ bằng cách hạn chế những hàng hóa nhập khẩu, cũng như những nguồn vốn họ chọn đổ vào hoặc chuyển ra khỏi đất nước.
Hines tin rằng điều này sẽ giúp các nước không còn phụ thuộc vào xuất khẩu, cho phép các quỹ và doanh nghiệp trong nước gặp nhau và đáp ứng được nhu cầu của đại bộ phận xã hội.
Nhờ mở cửa mậu dịch Trung Quốc đã nhanh
chóng vươn lên thành nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới